Ba cơ quan liên bang tại Mỹ vừa công bố các đề xuất quy định mới nhằm siết chặt quản lý đối với thị trường stablecoin. Nếu được thông qua, các đơn vị phát hành tài sản này sẽ phải vận hành theo mô hình tương tự như các tổ chức ngân hàng truyền thống, chịu sự giám sát trực tiếp về tài chính và tuân thủ các quy định phòng chống rửa tiền nghiêm ngặt.
Động thái này đánh dấu bước ngoặt lớn trong cách tiếp cận của giới chức tài chính Mỹ đối với lĩnh vực tài sản số. Các yêu cầu mới tập trung vào việc minh bạch hóa nguồn dự trữ và đảm bảo an toàn hệ thống, nhằm giảm thiểu rủi ro lan truyền từ stablecoin sang thị trường tài chính truyền thống.
Yêu cầu tuân thủ từ các cơ quan liên bang
Bộ Tài chính Mỹ đề xuất yêu cầu các nhà phát hành stablecoin phải thiết lập và duy trì các chương trình phòng chống rửa tiền (AML) và tuân thủ lệnh trừng phạt quốc tế. Đây là bước đi nhằm ngăn chặn việc sử dụng stablecoin cho các hoạt động tài chính bất hợp pháp, vốn là mối quan tâm hàng đầu của các nhà quản lý trong thời gian qua.
Trong khi đó, Văn phòng Kiểm soát Tiền tệ (OCC) yêu cầu mỗi tổ chức phát hành phải thực hiện báo cáo tài chính hàng quý và báo cáo bảo mật hàng tuần. Những dữ liệu này giúp cơ quan quản lý nắm bắt kịp thời tình trạng thanh khoản và rủi ro dự trữ của từng loại stablecoin. Về phía Tổng công ty Bảo hiểm Tiền gửi Liên bang (FDIC), cơ quan này đang xem xét áp dụng các tiêu chuẩn bảo hiểm ngân hàng đối với các khoản tiền gửi dự trữ, buộc các nhà phát hành phải đáp ứng tiêu chuẩn vốn hóa cao hơn.
Rào cản gia nhập thị trường cho các đơn vị nhỏ
Việc áp dụng các tiêu chuẩn tương đương ngân hàng tạo ra thách thức lớn đối với các nhà phát hành quy mô nhỏ. Chi phí tuân thủ gia tăng đáng kể, bao gồm chi phí vận hành hệ thống báo cáo, kiểm toán định kỳ và duy trì đội ngũ chuyên trách về pháp lý. Những yêu cầu này có thể làm thay đổi cấu trúc cạnh tranh của thị trường, nơi các đơn vị có tiềm lực tài chính mạnh sẽ chiếm ưu thế trong khi các dự án mới khó có thể gia nhập.
Giới quan sát nhận định, các quy định này không chỉ nhằm mục đích quản lý rủi ro mà còn định hình lại vai trò của stablecoin trong hệ thống thanh toán toàn cầu. Việc biến các nhà phát hành thành thực thể giống ngân hàng (pseudo-banks) giúp cơ quan quản lý có quyền can thiệp trực tiếp khi có biến động xảy ra, thay vì chỉ dừng lại ở các hướng dẫn không ràng buộc như trước đây.
Những mốc thời gian cần theo dõi
Thị trường hiện đang chờ đợi phản hồi từ các giai đoạn lấy ý kiến công chúng trước khi các quy định này được chính thức ban hành. Các nhà phát hành stablecoin lớn đang phải đánh giá lại mô hình kinh doanh để thích nghi với các tiêu chuẩn mới từ OCC và FDIC. Sự thay đổi này sẽ là biến số then chốt ảnh hưởng đến tính thanh khoản và khả năng tiếp cận thị trường của các loại stablecoin trong tương lai gần.


